Bài phỏng vấn trên zing.vn

Sau đợt nhận giải bada, mình có cơ hội lên báo điện tử và VTC tương đối nhiều. Lấy đấy làm một điều rất quý, bởi qua đó có thể nói với thật nhiều người về những quan điểm của mình một cách thật đường hoàng.

Bài phỏng vấn trên zing.vn là bài mà mình thích nhất. Vì một lí do đơn giản, bài đó sát với suy nghĩ thực của mình nhất. Thay vì gặp nhau, nói chuyện trên trời dưới biển, xong phóng viên về và cứ thế viết theo cách-hiểu-của-họ, bạn phóng viên zing này gửi cho mình một file doc với các câu hỏi và mình trả lời. Rồi gửi lại. Chính ra thì bản đã biên tập cũng không khác nhiều lắm. Nhưng, các cụ đã nói rồi, “văn mình vợ người”, hôm nay để khai trương blog mới này, mình đăng nguyên bản các câu hỏi và trả lời trong dịp đó 🙂

 

1.Nếu được giới thiệu ngắn gọn về mình, bạn sẽ nói…? (Giới thiệu qua về Cv hiện tại, tên tuổi, quê quán, 1 số quan điểm cá nhân chẳng hạn v…v)

Mình là một người trẻ gốc Hà Nội, là lập trình viên nhưng lại khá bay bổng. Mình sống khá là tự do, không câu nệ nguyên tắc. Bình thường mình khá ít nói, ngại giao tiếp với người lạ, nhưng khi thoải mái lại nói khá nhiều; và khi đứng trước đám đông thì khả năng thuyết trình, hùng biện tương đối ổn.

 

2. Còn trẻ mà đã sở hữu bảng thành tích khủng như vậy, bí quyết của Dũng là gì?

Trước tiên mình khẳng định là “bảng thành tích” của mình, nếu có thể gọi như thế, chẳng có gì gọi là khủng lắm. Rất nhiều người giỏi hơn mình rất nhiều.

Để nói là “bí quyết” thì có 3 từ khóa mà mình tin là ai cũng có thể sử dụng để thành công hơn, mà mình đã và đang áp dụng. Đó là “đam mê”, “cơ hội”, và “học hỏi”. Mình nghĩ bất kỳ việc gì, nếu không có đam mê thì không thể làm tốt được, cố gắng lắm thì cũng chỉ đạt được kết quả trung bình khá thôi. Nên hãy lắng nghe bản thân và theo đuổi đam mê của mình, dù đam mê đó có “bình thường” và được mọi người ủng hộ hay không. Thứ hai là cuộc sống luôn luôn đầy ắp cơ hội. Với tất cả mọi người. Vấn đề là phải biết nhận ra và nắm bắt lấy những cơ hội phù hợp với mình nhất. Cuối cùng, cần phải luôn luôn chuẩn bị cho bản thân tất cả những kĩ năng có thể để khi cơ hội đến, mình có đủ khả năng tận dụng nó. Thời đại bây giờ các thay đổi diễn ra chóng mặt, độ cạnh tranh cao, chẳng có trường lớp nào có thể dạy cho anh kịp cả. Nên để có những kĩ năng tốt nhất, phải biết cách và luôn tăng cường hơn nữa khả năng tự học của mình thì mới được.

 

3. Đỗ ĐH Bách Khoa, nhưng chỉ nửa năm sau Dũng lại “nhảy” sang học Aptech bằng tiền… đi vay, nghe có vẻ lạ nhỉ? Hẳn gia đình và người thân phải ngăn cản bạn ghê lắm? (Những khó khăn mà cậu gặp phải khi quyết định như vậy)

À, trước tiên là mình học ở Bách Khoa 1 năm rưỡi rồi mới ngưng, chứ không phải là nửa năm.

Thực ra thời điểm bỏ học, mình không nói với ai cả. Mãi về sau này mọi người tự biết thôi, mà lúc đấy thì chẳng làm gì được nữa rồi. Bởi vì mình sống khá độc lập từ nhỏ mà. Nên những khó khăn khi đó nằm ở trong việc tự quyết định và chịu trách nhiệm với quyết định của mình, việc cân nhắc giữa các lựa chọn thôi, chứ không phải khó khăn từ sức ép của người khác.

 

4. Suy nghĩ gì đã khiến bạn có quyết định như vậy?

Hồi tốt nghiệp cấp 3, mình chọn Bách Khoa chỉ vì nó là một trường có tiếng tăm, nhiều bạn bè chọn thế, và cũng có mức điểm đầu vào phù hợp. Mình thì đỗ cả Sư phạm và Bách Khoa, nhưng cuối dùng vì người thân và bạn bè mà chọn Bách Khoa. Cho đến khi đã đang học ở đó, mình vẫn thấy có chút hoang mang khi nhận ra rằng mình đã đưa ra một trong những lựa chọn rất quan trọng của cuộc đời theo một cách vô trách nhiệm như vậy.

Và sau 1 năm học, mình cảm thấy môi trường ở ĐH Bách Khoa không phù hợp với mình lắm. Mình tuyệt đối không nói là nó không-tốt nhé, mình chỉ nói là nó không phù hợp với riêng cá nhân mình. Đặc thù của BK là năm đầu tiên dạy toàn những môn mang tính chất đại cương, cơ bản, rồi dùng điểm tổng kết của năm đó để phân khoa. Giảng đường rất đông, cũng chẳng có cách nào khác cho các thầy ngoài chuyện đọc chép cả. Nên mình cảm thấy nhàm chán. Ngoài ra sau khi vào đại học thì mình được mua máy tính. Và thay vì học bài thì mình nghiên cứu chiếc máy tính đó, thấy thích nó.

Vì dành nhiều thời gian mày mò với máy tính và chán nản với việc học trên trường nên điểm mình năm đầu khá thấp, không thể vào được khoa Công nghệ thông tin – lĩnh vực mà mình bắt đầu cảm thấy yêu thích. Thẳng thắn mà nói, ngoài chuyện môi trường học nhàm chán ra thì việc để điểm kém là thất bại của cá nhân mình và tự mình phải chịu trách nhiệm về nó thôi.

Lúc đó mình có hai lựa chọn. Một là chấp nhận cứ học một khoa làng nhàng không chuyên về CNTT, miễn có bằng Bách Khoa là được, ra trường làm gì cũng được. Hai là chấp nhận sự thật là mình đã thất bại, từ bỏ ĐH và dành thời gian cho điều mình thực sự muốn. Cuối cùng thì mình đã chọn lựa chọn thứ hai.

Nhà mình không khá giả gì, mà học phí Aptech thì không phải rẻ, nên mình phải vay ông bà. Đấy cũng là một trong những điều làm mình rất băn khoăn. Nhưng cuối cùng thì mình xác định rằng, tương lai bản thân mình là quan trọng nhất. Thay vì tiếp tục sa lầy trong thất bại quá khứ, chi bằng quyết liệt làm lại để hướng đến tương lai.

 

5. Bỏ tấm bằng ĐH để học nghề, có khi nào Dũng cảm thấy tiếc không?

Một khi đã quyết định điều gì, mình không-bao-giờ tiếc cả. Vì mình đã cân nhắc kĩ càng rồi mới quyết định. Dù có sai lầm, cũng không làm lại được. Nên dù có sai lầm, chỉ nên nhanh chóng rút ra bài học thôi, không nên phí thời gian ngồi tiếc.

Mình thấy cảm ơn cả Bách Khoa và Hanoi-Aptech. Cả 2 môi trường đã cho mình nhiều bài học quý giá. Đặc biệt là Hanoi-Aptech. Có thể, khi đi làm thật sự, mình vẫn tự học rất nhiều là chính, nhưng chính tại Hanoi-Aptech đã khơi gợi và nuôi dưỡng đam mê trong mình. Môi trường ở đó thầy-trò thân thiện, gần gũi, bình đẳng, đặc biệt là học đi đôi với thực hành nhiều. Mình đặc biệt ấn tượng với việc khi mình tham gia các cuộc thi lập trình trong trường, trong một cuộc nói chuyện ngắn với thầy DũngVA, mình bày tỏ rằng mình cũng thích nghề dạy học. Thế là lập tức thầy sắp xếp thử để mình làm diễn giả trong 2 buổi hội thảo, thuyết trình với các học viên khác trong trường, và gợi ý mình cố gắng để quay lại Hanoi-Aptech dạy học trong tương lai. Không có quy định nào của trường yêu cầu thầy DũngVA phải làm thế cả, đó thật sự là sự quan tâm đến học sinh, sự lắng nghe và chia sẻ mà mình, hy vọng là trong tương lai, cũng sẽ làm được trên cương vị một thầy giáo.

 

6. Nhiều bạn trẻ thậm chí không ít bậc phụ huynh hiện nay cho rằng, muốn thành tài thì bắt buộc phải có tấm bằng ĐH, còn Dũng, bạn quan niệm về điều này như thế nào?

Bằng Đại học là rất quý giá. Nhưng khi và chỉ khi nó phù hợp với nguyện vọng, đam mê và khả năng thực chất của bạn. Mình rất ủng hộ việc thi vào Đại học, học Đại học và cố gắng đạt bằng Đại học loại giỏi, khi đó là lựa chọn của chính bản thân anh, có động lực xuất phát từ bản thân anh. Còn cố sống cố chết để có bằng Đại học dù trái với đam mê, dù vượt quá khả năng, chỉ vì “mọi người đều thế”, chỉ vì “bố mẹ bảo thế”, mình không ủng hộ.

Nếu bạn không giỏi trong việc suy luận, tư duy logic, luyện thi 2-3 năm điểm Toán vẫn bết bát, nhưng lại có năng khiếu và thích nấu ăn. Tại sao không dừng việc ôn thi lại và đi học nghề nấu ăn? Sau này khi đã là đầu bếp trưởng và bạn tự cảm thấy mình đang mong mỏi muốn đi học chính quy về Quản trị chẳng hạn, để có thể mở nhà hàng, lúc đó đi học Đại học chưa muộn! Mà lúc đó thậm chí có nhiều cách hay hơn để học, chả cứ là phải vào Đại học!

Mẹ của mình mất sớm khi mình lớp 6. Nhưng suốt những năm tiểu học, mẹ đều đưa mình đi luyện và đi thi kể chuyện sách, thuyết trình, diễn kịch. Còn trước đó nữa mẹ cũng cho mình học vẽ, học cờ vua, là những thứ mình đã từng thích xong rồi chán, thì thôi, mẹ mình cũng không bắt là “con cứ phải thích và học cờ vua thật giỏi”. Mẹ mua nhiều sách cho và khơi gợi sự yêu thích và kĩ năng đọc cho mình. Mẹ dạy mình nấu ăn, đi chợ để có thể tự lập. Cho đến bây giờ, mình vẫn rất dốt cờ vua, nhưng tự tin khi đứng trước đám đông, có khả năng trình bày tốt, và tìm ra rằng bản thân mình thích nghề giáo như thế nào. Từ khi mẹ mất mình sống khá tự lập. Và vẫn tiếp tục tự khám phá như thế. Lúc thì mình thi học sinh giỏi Toán, lúc thì thi Văn, rồi thi Lý để nhận ra mình hợp và yêu thích Lý nhất, và đi dạy gia sư về Lý suốt mấy năm, lại càng thấy thêm yêu nghề giáo. Rồi mình tự học Photoshop, nhận thấy là mình không hợp hoàn toàn với đồ họa nhưng vẫn kịp chắt lọc những khái niệm về đồ họa để áp dụng vào viết phần mềm sau này. Rồi mình đi học lập trình, để thấy mình hợp và mê mảng này mảng kia của lập trình chứ không phải là tất cả. Và chọn lập trình làm nghề nghiệp cho mình.

Mình kể dài dòng như vậy để muốn nhắn nhủ các bậc làm cha làm mẹ rằng: hãy trao cho con cái các cơ hội trải nghiệm ở nhiều lĩnh vực khác nhau ngay từ nhỏ, hãy là người khơi gợi, là người giúp con tự hiểu, tự khám phá bản thân mình, chứ đừng chỉ chăm chăm vào bắt con học thêm sớm tối để có điểm 9 điểm 10 trên lớp phổ thông, rồi khi tốt nghiệp thì con lơ ngơ không biết gì về kĩ năng sống, về mục tiêu, về đam mê, để rồi cha mẹ lại gượng ép bắt con phải theo một trường ĐH nào cha mẹ thấy là “đang hot”, “yên tâm”. Xin đừng như thế.

Và đừng chạy theo hư danh. Giả sử con mình không có bằng Đại học “như con người ta”. Đi học nghề. Nhưng con mình sống được bằng nghề, ngày ngày đều tìm thấy niềm vui trong công việc, luôn tự học hỏi trong công việc và ngày càng thành công. Như vậy có gì là không tốt?

 

7.  Kế hoạch trong tương lai gần của Dũng?

Tương lai gần 3-5 năm mình sẽ tiếp tục tham gia vào nhiều các dự án lập trình hơn nữa, trải nghiệm ở các công ty lập trình với mô hình quản lý khác nhau, để lấy kinh nghiệm. Song song với đó thì học hỏi thêm về các kĩ năng quản lý. Sau khoảng 4-8 năm thì mình sẽ làm giáo viên dạy lập trình kèm theo việc lập 1 nhóm để xây dựng các sản phẩm phần mềm có thương hiệu riêng.

Author: Nguyễn Huy Dũng

Everyday I lead 10+ game development teams, care for my family, write on this blog, and happily improve myself.

3 Replies to “Bài phỏng vấn trên zing.vn”

Bạn nghĩ gì, xin cứ nói?