Chuyện một producer bay 1200km đi thi code

Có hằng hà vô số những lời khuyên khác nhau về sống làm sao cho hiệu quả, làm sao để thành công. Có những lời khuyên đối lập nhau chan chát. Sách về quản lý thời gian hầu như cuốn nào cũng có câu “Say No more often”. Sách về thành công thì lại hay “The secret to success is only 2 words: Say Yes”. Say Yes kể cả với những điều điên rồ nhất.

Với một người đã không còn code đàng hoàng 2 năm rồi, chưa từng tham gia hackathon nào, luôn coi những ngày cuối tuần với gia đình là top priority, đang cố gắng tiết kiệm và cắt giảm chi tiêu, super anti-social; thì việc tham gia một sự kiện Code Hackathon tổ chức ở Sài Gòn full weekend (phải bù thêm kha khá xiền để bay ra bay vô), không có ai thân quen đi cùng và làm cùng, đúng là khá điên rồ. Nhưng tôi đã nhào-vô một cách hết sức chóng vánh, không một chút lăn tăn.

Và kết quả là không có gì để hối tiếc!

6 điều tôi học được từ FB Hackathon

My wife is amazing

Chuyến đi này của tôi, vợ Mèo là người chịu nhiều ảnh hưởng nhất chứ không ai khác. Chúng tôi đang cố gắng tiết kiệm tiền cho những kế hoạch tương lai. Mỗi một tối/đêm mà tôi không có ở nhà, là thêm bao nhiều việc cho vợ, từ việc nhà cho đến A Sao. Nhưng tôi thậm chí không cần phải nói gì nhiều, chỉ gửi một cái link về sự kiện, là cô ấy đã nói đơn giản: “Nếu anh thích thì cứ làm nhé, em với A Sao lần này để priority 2”. Và đêm Chủ Nhật khi tôi mò về nhà lúc 5h sáng, thì vợ dậy để đón, cho ăn chè. Sáng thứ Hai thậm chí còn nghỉ làm buổi sáng để ở nhà tám chuyện, ăn trưa cùng tôi.

Thiệt tình, cũng chẳng mong gì hơn thế được. Có một người bạn đời supportive và chấp nhận (thậm chí ủng hộ) hết những cái trái khoáy của mình, hẳn là một trong những điều tuyệt nhất.

It’s comfortable to live in your comfort-zone, but to truly feel awesome, you have to go outside of it

Hầu hết người quen đều có thể nhận ra tôi bị bệnh Anti-Social đến thế nào….

Thậm chí, có rất nhiều người mà tôi thực sự yêu quý, biết ơn, tôi thường xuyên kể những câu chuyện về họ với vợ Mèo; nhưng trên thực tế thì đã lâu lắm rồi tôi không nói chuyện hay đến thăm. Và ngại chuyện đó kinh khủng.

Cũng tương tự với đó là chuyện tôi cực ngại nói chuyện với người lạ. Cái trò hỏi thăm xã giao của những người hàng xóm là một trong những điều mà tôi uncomfortable nhất khi sống gần chợ. “Anh đi làm à?” WTF thì đương nhiên là tui đi làm rồi, hỏi chi vậy. “Anh đi công tác về à?” WTF thế thì liên quan gì đến cậu? Có thể làm ơn cứ tảng lờ coi như không nhìn thấy tôi đi, có được không?

Đấy có lẽ là weakness lớn nhất của tôi. Lần cuối cùng tôi có được cảm giác awesome khi vượt qua được thói xấu đó và thực sự đến thăm hỏi một người mà tôi biết ơn để rồi cảm thấy awesome, đã là dịp Tết 2 năm trước.

Và lần này. Khi tôi gặp và làm việc cùng với 2 người-lạ. Và đặc biệt là khi tôi chủ động gợi ý và rồi tranh thủ tối thứ Sáu đến chơi nhà Sylvia Truong và Dao Hoang Son. Hai bạn trẻ mà tôi chỉ quen biết qua mạng, nhưng không hiểu sao tôi rất quý. Và đặc biệt ngưỡng mộ chuyện tình yêu của họ. Tôi cũng không biết là hai bạn nghĩ gì về chuyến ghé thăm đột ngột của tôi nữa. Cũng không biết có đã làm gì stupid không. Nhưng tôi đã cảm thấy rất tuyệt.

Tôi sẽ cần phải push bản thân ngày càng nhiều hơn nữa. Vì rõ ràng là những người tôi yêu quý và biết ơn, họ xứng đáng nhận được những sự quan tâm thực tế hơn, chứ không phải chỉ là những cảm xúc nằm trọn trong cái đầu của riêng tôi mà thôi.

When have doubts, don’t just do research. Experiment.

Tôi vẫn nhớ cái buổi học ở Aptech, khi giảng viên nói đại khái là “Các bạn không còn trẻ nữa đâu, không còn thời gian mà tưng tửng nữa đâu, giờ làm cái gì thì phải thật nghiêm túc vào.” Xong mấy thằng khác trong lớp kêu “Cơ mà bọn em vẫn còn trẻ thật mà huhu.” Xong thầy vặn “Bao nhiêu tuổi mà còn trẻ?”. Xong chúng nó bảo “20 thầy ơi.” Xong thầy ngẩn ra, như kiểu cố gắng nhớ lại xem hồi mình 20 tuổi, mình đang làm cái trò gì. Xong chép miệng: “Ờ, thế thì cũng trẻ thật. Cơ mà… blah blah blah”

Vèo một phát, giờ tôi đã 29. Sắp 30 tuổi đến nơi. Làm ở công ty hiện tại cũng đã 5 năm. “Sự nghiệp” không tệ, nhưng cũng chả xuất sắc. Nghĩ về tương lai, nghĩ xem mình muốn làm gì tiếp theo, những tháng gần đây, có một sự hoang mang không hề nhẹ. Nhất là khi chẳng có một cái bằng cấp gì. Và chẳng đủ giỏi để bọn tư bản giãy chết nó phải săn đón.

Tôi bắt đầu đọc và tìm hiểu về những gì mình nên làm tiếp theo. Đi học? Học Online? Đào sâu về Management và Business? Hay come back to Technical? Freelance? Lập nhóm start-up phát cho nó cool ngầu trendy? Hay cứ thế này, leo tiếp nhưng nấc thang quản lý?

Ta nói, càng tìm hiểu càng rối đó mà. Giống kiểu đang đói mà không biết ăn gì, xong mở app Foody ra xem xem chọn chọn, xong đói thì càng thêm đói mà đã không biết ăn gì nay lại còn càng hoang mang hơn. Xong nản, mở tủ lạnh ra lấy cơm nguội để rang. Paradox of choices.

Tốt nhất là nhấc đít lên và làm một cái gì đó thôi. Thử-nghiệm. Khám-phá. Tự push mình để làm những thứ mà bình thường mình không làm, mình ngại ngần.

Và qua Hackathon này, thêm một lần nữa, tôi cảm nhận rõ nét hơn về 2 điều tôi muốn làm nhất, và happy nhất khi được sống với nó: Xây dựng một cái gì đó thực sự có ích, và Chia sẻ . Build stuffs, share things.

NodeJS, Firebase and Messenger Platform

Hackathon là event mà trong đó các programmer làm việc liên tiếp không nghỉ trong 24/48 giờ để xây dựng nên một sản phẩm cụ thể nào đó. Lần này, tôi còn phải học tất các framework/platform kia. Trước giờ vẫn nghe nói về chúng nhưng đã bao giờ mó vào làm đâu. Trước buổi thi cũng cố sắp thời gian rảnh để học trước 1 tí. Kết quả là sau tầm 1-2 tiếng tổng cộng thì cũng cài được NodeJS, Heroku, connect với FireBase để login và say Hello World trên Messenger. Còn chả biết Read và Save data trên FireBase ra làm sao. Chả biết dùng NodeJS templating và multiple files như thế nào.

Và vì thế 24h build sản phẩm là 24h intense và thú vị nhất mà đã lâu rồi tôi không được trải nghiệm. Cảm giác mình có một vấn đề cần giải quyết, có một mission, và mình dốc sức cho cái mission đấy. Sự điên tiết khi code nó fail theo một cách rất là WTF, xong đến lúc giải quyết được thì nhận ra chính mình mới là cái yếu tố “The Fuck”. Cảm giác sung sướng khi ngộ ra một điều gì đó mới. Cảm giác mãn nguyện khi hoàn thành được những điều mình đề ra. Cảm giác thích thú khi gặp và nghe chia sẻ từ các engineers của FB.

Image 048

You know you did great when people criticize you on minor stuff

Nói không ngoa, event này là event có sự chuẩn bị và tổ chức chuyên nghiệp và suôn sẻ nhất mà tôi đã từng tham gia. Khi Ngân Sâu chia sẻ là toàn bộ quá trình từ lên ý tưởng, quảng bá, chuẩn bị, và thực sự tổ chức sự kiện đã diễn ra chỉ trong vòng có 1 tháng, tôi đã có một sự shock nhẹ. Trước đó chính tôi chứ không ai khác đã lên FB group chuẩn bị cho sự kiện để góp ý về hai điểm inconsistent trong các thông báo của BTC. Tôi đóng góp ý kiến một cách hết sức tích cực và không có ý chỉ trích gì cả, nhưng sau đấy thì một số thành phần trẻ trâu nhảy vô comment khá là khó nghe, nên tôi cũng cảm thấy áy náy ghê lắm.

Và sau khi sự kiện kết thúc, thì có thể nói rằng, 2 điểm minor đấy là 2 điểm duy nhất tôi có thể chê. Mọi thứ đều nuột nà, agenda được respect, wifi tốt, lực lượng volunteer đông và nhiệt tình, các dịch vụ ăn uống đều ổn, stationary ổn, tất cả các mentors và judges đều có mặt đúng giờ và làm việc nghiêm túc. Thực sự là rất ấn tượng và làm cho ta có thêm niềm tin vào tương lai của ngành dịch vụ ở VN đó mà.

Và tôi thêm thấm cái sự “nghiệt ngã” của những người làm dịch vụ: Khi tất cả mọi việc đều trơn tru và hoàn hảo, không ai nghĩ đến bạn. Khi có bất kì trục trặc gì, ai cũng sẽ réo tên bạn.

When there’s a clash, emotion will knock-out rationality. All-the-time.

Tôi không đặt nặng chuyện thắng giải – điều đó quá phi thực tế. Nhưng trong quá trình xem các demo, tất nhiên là có những projects mà tôi rất thích, rất phục, và nếu tôi là ban giám khảo thì hẳn họ sẽ là người chiến thắng. Cũng có nhiều project mà thực sự làm tôi phải WTF liên tục ở trong đầu: hoặc là chúng quá viển vông, quá tầm phào, hoặc thậm chí còn vi phạm luật vì chả liên quan gì đến Facebook platform (theo ý kiến cá nhân).

Ấy thế mà có tới 3 cái WTF projects đấy lại thắng giải thưởng lớn.

Và, dù tôi biết rõ là có những điểm thú vị trong những project đó. Dù là khi thử đặt mình vào vị trí BGK tôi có thể hiểu được tại sao, căn cứ vào đâu mà họ lại chọn như vậy. Dù tôi luôn quán triệt rằng có vô số perspectives để đánh giá mỗi sự việc, tôi luôn cố gắng tự mình ướm mình vào nhiều perspectives nhất có thể.

Thì cũng giống như nếu tuyển Việt Nam đá với Thái Lan mà “bị trọng tài xử ép” thôi. Cảm xúc luôn luôn thắng. Và tôi đã lèm bèm về kết quả giải thưởng cùng với team mate trong hơn nửa tiếng đồng hồ đi taxi ra sân bay.

Thực ra thì, kiểu gì thì cảm xúc cũng sẽ lấn át thôi. Và đừng hòng mà đè nó lại. Nên lời khuyên chỉ là: Những lúc tăng-xông, đừng quyết định chuyện gì lớn hay đừng có phản ứng gì cả. Hãy để những suy nghĩ và cảm xúc đấy được bày tỏ ở một nơi, theo một cách an toàn. Rồi sau khi đã calm-down thì mới làm những chuyện có impact. Tỉ dụ như cứ lèm bèm cho đã đời với teammate đi, chả ảnh hưởng đến ai, nhưng sau đó thì hãy vào group và cảm ơn BTC + chúc mừng những người thắng cuộc. Một cách chân thành. (Không chân thành thì đừng làm)

0517040D-38B8-478D-8417-DF54225607CB

 

 

 

Chắc già thật rồi, viết nhiều cái lẩm cẩm quá má ơi.

Author: Nguyễn Huy Dũng

Everyday I lead 10+ game development teams, care for my family, write on this blog, and happily improve myself.

One Reply to “Chuyện một producer bay 1200km đi thi code”

  1. Ôi đúng là những người anti-social gặp nhau, nên không cảm thấy awkward gì hết. Bọn em cũng rất ngưỡng mộ anh và gia đình anh đấy, mặc dù thường chỉ là kính nhi viễn chi mà thôi 😀 Thế nên thật sự là rất vui khi anh ko ngại xa xôi tới vùng nhà quê này để thăm nhà 😀

Bạn nghĩ gì, xin cứ nói?